Mùa hè của tuổi 20

Những ngày cuối cùng ở Cam và Sài Gòn, mình đã vật vã nghĩ, hay thôi đừng về nữa, rồi muốn khóc lóc một tẹo vì sợ những ngày tiếp theo quá. Thế rồi cái lúc tỉnh lại trên chuyến bay đêm về Hà Nội, thấy ngoài cửa sổ lấp lánh ánh đèn, mới bình thản hơn với suy nghĩ: À đang về nhà rồi đấy. Hà Nội là nhà và những gì của tuổi 20 lông bông giữa Sài Gòn hay Campuchia sẽ là những kí ức cuối cùng, khép lại mùa hè của tuổi 20. Mùa hè mà mình đã kì vọng rằng không phải hối tiếc điều chi. Continue reading “Mùa hè của tuổi 20”

Advertisements

“Đôi khi bạn yêu một thành phố không phải vì nó có gì mà vì nó có ai”

Một bài rất cũ, gửi từ Kaori năm 18 tuổi đến mãi mãi sau này, về chuyến đi một mình đầu tiên, nhiều thật nhiều trải nghiệm không thể nào quên, và thay đổi mãi mãi con người mình…

Continue reading ““Đôi khi bạn yêu một thành phố không phải vì nó có gì mà vì nó có ai””

Cho Bangkok – Bầu trời tuổi trẻ của chúng tôi (nốt)

Một năm sau những ngày ấy, mọi thứ vẫn như nguyên vẹn trong tâm trí.

Rằng dồn hết vốn liếng, dồn hết dũng khí tuổi trẻ để đi, để tạm biệt. Ấy vậy mà câu tạm biệt không cất nổi, vẫy tay với người ấy xong lại chỉ muốn nói, hẹn gặp lại nhé, tuổi trẻ này chưa kết thúc được đâu…

Continue reading “Cho Bangkok – Bầu trời tuổi trẻ của chúng tôi (nốt)”

Cho Bangkok – Bầu trời tuổi trẻ của chúng tôi

Kể cả rất lâu rất lâu sau này, đi được nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn, thì có lẽ, chuyến đi ấy vẫn hoang đường nhất, kì diệu nhất, chuyến đi của một tuổi trẻ lông bông mà đầy mục đích.

Đi để tạm biệt tuổi trẻ, ấy vậy mà tuổi trẻ lại càng thêm ám ảnh, càng ngày khắc sâu.

Continue reading “Cho Bangkok – Bầu trời tuổi trẻ của chúng tôi”