Ngày đẹp trời

Hôm nay mình quyết định nuông chiều bản thân.

Continue reading “Ngày đẹp trời”

Advertisements

2017 – Hóa ra mình vẫn ở đây

Đáng ra sẽ không có post này đâu, vì đây sẽ là những lời quá thật, với một cái không khí u uất không hợp đầu năm mới, với cái thứ cảm giác rất “dớp” không ổn chút nào. Nhưng 2018 bắt đầu một cách kì lạ quá, giao thừa post một cái stt hứa hẹn mà phải xóa, sửa 3 lần mới hết lỗi, đi mua đồ chỗ nào cũng hết sạch, hẹn thì hủy, người muốn gặp thì không gặp nổi, mà quan trọng nhờ gió đêm Hà Nội phả vào mặt, tỉnh ra, những suy nghĩ đến, ầm ầm, ào ào, thế là nghĩ, thôi cứ tổng kết một năm 2017 đi?

Continue reading “2017 – Hóa ra mình vẫn ở đây”

Bạn ơi, mình tìm thấy thuốc cho tuổi trẻ tan nát của chúng mình rồi

Trên là câu mình đã hốt hoảng inbox bạn, mà hốt hoảng là phải thôi, ôm một căn bệnh quá lâu, ai chả khao khát chữa nó. Mà bệnh của bọn mình là tuổi trẻ tuyệt vọng, nghe thì to mà vấn nạn quen thuộc không thể quen hơn.

Continue reading “Bạn ơi, mình tìm thấy thuốc cho tuổi trẻ tan nát của chúng mình rồi”

Nếu như cuộc đời chúng ta có soundtrack thì sao?

Cậu có biết về “Vĩ thanh”? Đoạn kết của một bộ truyện? Tiếng nói cuối cùng của tác giả? Và cậu có bao giờ ngồi nghe hết nhạc credit của một bộ phim? Nghe chỉ để nghe, k phải để đợi một after credit nào?

Continue reading “Nếu như cuộc đời chúng ta có soundtrack thì sao?”

Phim Nhật – sau 10 năm, chúng ta là ai? (Pha

Nhận ra đến năm nay là bước vào 10 năm chính thức xem phim Nhật, cũng là một khoảng thời gian chứng kiến phim Nhật trong bản thân mình phát triển, có thể hiểu rõ về phim Nhật thì chưa, vì cũng lười xem và đôi khi trở nên kén chọn vô lý quá, nhưng cũng đã có được vài suy nghĩ cá nhân về phim Nhật. Và bài viết này, xin dành để chúc mừng 10 năm Phim Nhật trong lòng mình.

Continue reading “Phim Nhật – sau 10 năm, chúng ta là ai? (Pha”